Cánh cửa cuốn phát ra tiếng "loảng xoảng", một cô gái trẻ, người lấm lem, chừng hai mươi tuổi xuất hiện.
Khi nhìn thấy Trần Dã và Trử Triệt, phản ứng đầu tiên của cô gái không phải là dè dặt hay sợ hãi, mà là ánh mắt tham lam như sói.
Biểu cảm đó chỉ thoáng qua trên mặt cô gái trong 0,1 giây rồi nhanh chóng biến mất.
Nửa dưới khuôn mặt cô gái cũng được che bởi một chiếc khẩu trang tự chế đơn giản, không nhìn rõ mặt mũi.




